Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Vụ tranh chấp khối tài sản ngàn tỉ: "Tâm thư" của người con nuôi gửi cho các cậu

Sau một thời gian im lặng, ngày 6/6, thông qua luật sư Nguyễn Bảo Trâm, cô H.L đã có “bức tâm thư” gửi anh, em của bà P. (những người mà cô gọi bằng cậu).
Ông T.V.P trao đổi với anh em sống tại Đức qua điện thoại tại Sacombank chiều 30-5. 
Việc bà T.K.P (ngụ quận Tân Phú - TPHCM) qua đời, để lại khối tài sản hơn 1.000 tỉ đồng nhưng không kịp lập di chúc đã dẫn đến tranh chấp giữa người con nuôi (cô T.H.H.L) và các anh, em của bà P.
 
Sau một thời gian im lặng, ngày 6/6, thông qua luật sư Nguyễn Bảo Trâm, cô H.L đã có “bức tâm thư” gửi anh, em của bà P. (những người mà cô gọi bằng cậu).
 
Để giúp bạn đọc có cơ sở hiểu thêm về câu chuyện rắc rối này, Báo NLĐ đăng nguyên văn bức thư của cô H.L
 
“Kính gửi cậu T.V.P và các cậu,
Kính thưa các cậu,
 
Căn cứ thông báo ngày 20-5-2012 của ngân hàng, cháu là T.H.H.L (hiện là người thừa kế hợp pháp duy nhất của má cháu là bà T.K.P) có trách nhiệm báo với cậu và những người liên quan về cách cháu xử lý tài liệu, tài sản mà má cháu để lại đã được cất trong ba ngăn tủ sắt đã thuê của Ngân hàng Sài Gòn Thương Tín (Sacombank) theo hai hợp đồng thuê ngăn tủ sắt số 151/2011 ngày 22-3-2011 và số 162/2011 ngày 16-3-2011 như sau:
 
Theo vi bằng số 73/2011/VB-TPLBT do Văn phòng Thừa phát lại quận Bình Thạnh-TPHCM lập ngày 24-3-2011 đính kèm biên bản kiểm kê có sự chứng kiến, đồng ý và ký tên của cậu T.V.P, cậu T.L.K, cậu T.V.P, cậu H.X và cháu thì: “Các bên thống nhất trong vòng 30 ngày kể từ ngày ký biên bản này, hai bên phải có mặt để mở ngăn tủ sắt tại Ngân hàng Sacombank và giao toàn bộ các giấy tờ có giá, giấy tờ chứng nhận quyền sở hữu bất động sản, bất động sản đứng tên bà T.K.P cho bà T.H.H.L để làm thủ tục mở thừa kế nếu bên còn lại không xuất trình được di chúc hợp pháp hay tài liệu hợp pháp chứng minh quyền sở hữu thuộc về mình. Nếu một trong hai bên vắng mặt thì bên kia đương nhiên được quyền đơn phương thực hiện mở niêm phong ngăn tủ sắt mà không cần sự chấp thuận của bên còn lại.
 
Trường hợp một trong các bên xuất trình được di chúc hợp pháp trước thời hạn kể trên thì có quyền yêu cầu bên kia có mặt để mở ngăn tủ sắt và thực hiện thủ tục khai di sản thừa kế ngay sau đó. Nếu một bên vắng mặt không có lý do hợp lý thì bên kia đương nhiên được quyền đơn phương thực hiện mở niêm phong ngăn tủ sắt mà không cần đến sự chấp thuận của bên còn lại”.
 
Đến ngày 23-4-2011 là thời hạn cuối cùng trong vòng 30 ngày kể từ ngày ký biên bản kiểm kê ngày 24-3-2011 đính kèm vi bằng 73/2011 nêu trên nhưng cậu T.V.P đã không thực hiện lời cam kết trong vi bằng, từ chối lên mở ngăn tủ sắt để bàn giao lại tài sản cho cháu đi khai di sản.
 
Theo vi bằng số 75/2011/VB-TPLBT do Văn phòng Thừa phát lại quận Bình Thạnh lập ngày 24-3-2011 đính kèm biên bản kiểm kê có sự chứng kiến, đồng ý và ký tên của cậu T.V.P, cậu T.L.K, cậu T.V.P, cậu H.X và cháu thì “Phương thức xử lý tài liệu, tài sản nói trên được áp dụng theo biên bản kiểm kê lập ngày 24-3-2011” (tức theo vi bằng 73/2011 nói trên).
  
Đến ngày 25-4-2011 là thời hạn cuối cùng trong vòng 30 ngày kể từ ngày ký biên bản kiểm kê ngày 25-3-2011 đính kèm vi bằng 75/2011 nêu trên nhưng cậu T.V.P đã không đến Ngân hàng Sacombank nhằm thực hiện đúng thỏa thuận tại văn bản này.Việc cậu T.V.P không thực hiện cam kết nói trên đã được Văn phòng Thừa phát lại quận Bình Thạnh ghi nhận trong vi bằng số 97/2011/VB-TPLBT, 100/2011/VB-TPLBT, 112/2011/VB-TPLBT và 127/2011/VB-TPLBT.
 
Cháu đã nhiều lần khẩn khoản cầu xin cậu T.V.P cùng cháu lên Ngân hàng Sacombank mở ngăn tủ sắt để cho cháu lấy giấy tờ đi khai di sản thừa kế và để lấy một số tiền trả cho những khoản còn thiếu trong việc xây mộ cho má cháu và trả cho những người làm công cho má cháu, để cháu có tiền đi học tiếp, hoàn thành việc học như mong muốn của má cháu nhưng cậu luôn từ chối.
 
Trong suốt hơn một năm vừa qua, cậu T.L.K, cậu T.V.P, cậu H.X và cậu T.V.P chưa từng đưa ra hoặc đề cập những chứng cứ chứng minh quyền của mình có trong khối di sản của má cháu để lại và đã từ chối nhiều đề nghị thương lượng của cháu. Và cũng trong suốt hơn một năm qua đó, nhiều lần, bằng cả nhắc miệng và bằng cả văn bản, cậu T.V.P yêu cầu cháu kiện các cậu ra tòa nếu muốn nhận lại tài sản nhưng cháu không muốn làm việc này, dù cậu P. có muốn.
 
Ngày 22 và 26-3-2012, hai hợp đồng thuê ngăn tủ sắt của Ngân hàng Sacombank nói trên đã lần lượt hết hạn, vào ngày 30-3-2012, trong buổi làm việc với ngân hàng này để giải quyết việc thanh lý hợp đồng đã quá hạn, một lần nữa, cháu đồng ý gia hạn thêm 30 ngày để cậu T.V.P tiếp tục đưa ra giấy tờ pháp lý có liên quan như cậu mong muốn nhưng cậu đã tuyên bố từ chối đề nghị này ngay cuộc họp.
 
Thưa các cậu,
 
Hợp đồng của chúng ta ký với Ngân hàng Sacombank là hợp đồng thuê ngăn tủ sắt để cất các tài liệu, tài sản của má cháu. Đó không phải là hợp đồng gửi Ngân hàng Sacombank để ngân hàng này giữ các tài liệu, tài sản do má cháu để lại. Sacombank đã đề nghị chúng ta thanh lý hợp đồng theo đúng quy định để lấy lại ngăn tủ sắt cho việc kinh doanh tiếp tục của họ.
 
Và cháu cùng với cậu T.V.P đã có mặt ở ngân hàng trong buổi họp chiều 30-5-2012 đó. Diễn biến cuối cùng của cuộc họp, cậu T.V.P đã không đồng ý lấy tài sản về, không đồng ý trả ngăn tủ sắt lại cho ngân hàng và cậu bỏ ra về. Sự việc này được lập vi bằng. Sau đó cháu đã thanh lý hợp đồng với ngân hàng và cam kết chịu trách nhiệm toàn bộ thay cho Sacombank nếu có bất kỳ tổn thất, thiệt hại hay chi phí bồi thường nào nếu có liên quan đến hợp đồng thuê ngăn tủ sắt.
 
Để giữ hòa khí trong gia đình, cháu xin được tạm gác lại việc cậu T.V.P thất hứa và không thực hiện cam kết được ghi nhận trong vi bằng số 73/2011/VB-TPLBT hơn một năm trước cũng như việc cậu nhiều lần ép cháu kiện ra tòa. Hiện tại cháu chỉ mong muốn gia đình mình hợp tác trên cơ sở pháp luật nhằm tìm một hướng giải quyết hợp tình, hợp lý cho những bất đồng quan điểm về thừa kế di sản đã tồn tại hơn một năm vừa qua.
 
Nay cháu, T.H.H.L, xin thông báo với cậu T.V.P và gia tộc về việc cháu rất sẵn sàng và vui lòng trao lại những tài sản trong di sản của má cháu nếu bất cứ người nào chứng minh được quyền sở hữu của mình theo quy định của pháp luật.
 
Trân trọng cảm ơn và kính chào các cậu.
Kính thư
 
Ông T.V.P khởi kiện Sacombank
 
Ngày 6/6, TAND quận 3 - TPHCM cho biết đã nhận được đơn khởi kiện của ông T.V.P. (em bà T.K.P, ngụ phường Hiệp Tân, quận Tân Phú-TPHCM) kiện Sacombank.
 
Theo nội dung đơn khởi kiện, ông P. yêu cầu tòa án can thiệp việc Sacombank đơn phương mở ngăn tủ sắt và giao cho bên thứ ba khi chưa có sự đồng ý của ông hoặc quyết định mở tủ sắt của cơ quan có thẩm quyền. Ngoài ra, nội dung đơn khởi kiện còn thể hiện ông P. nhờ tòa án can thiệp để ông tiếp tục gia hạn hợp đồng thuê ngăn tủ sắt.
 
Theo luật sư Nguyễn Thành Công (Đoàn Luật sư TPHCM), hiện tại khối tài sản 1.000 tỉ đồng này chưa xác định là của ai. Ông P. và cô L. đến thời điểm này đang có quyền chiếm hữu tài sản và đã giao lại quyền này bằng một hợp đồng gửi giữ tài sản với Sacombank.
 
Tức đã chuyển giao quyền chiếm giữ này sang Sacombank. Căn cứ theo quy định của pháp luật dân sự, căn cứ theo hợp đồng thuê ngăn tủ sắt ký kết giữa cô L., ông P. và Sacombank thì việc ngân hàng đơn phương ra thông báo thanh lý hợp đồng căn cứ theo đề nghị của cô L. và xử lý ngăn tủ có thể có tài sản của ông P. gửi khi chưa được sự đồng ý và ký nhận của ông P. là “vi phạm quyền quản lý tài sản” của ông P. - một bên trong hợp đồng.
 
Theo điều 11, hợp đồng gửi giữ tài sản nêu trên - Điều khoản về gia hạn và thanh lý hợp đồng thì “Khi hết hạn hợp đồng thuê nếu bên B - ông P. có nhu cầu tiếp tục thuê ngăn tủ sắt của bên A - Sacombank thì hợp đồng được gia hạn” và điều 182 Bộ Luật Dân sự quy định về quyền chiếm hữu tài sản thì “Quyền chiếm hữu là quyền nắm giữ và quản lý tài sản”.
 
Do đó, khi hết hạn hợp đồng mà ông P. có nhu cầu gia hạn hợp đồng thì Sacombank có nghĩa vụ gia hạn hợp đồng cho ông P. và việc chấm dứt hợp đồng là vi phạm quyền chiếm hữu mà cụ thể đó là quyền quản lý tài sản của ông P., dù ông P. chỉ là 1 trong 2 người của bên gửi yêu cầu Sacombank giữ. Trường hợp này, Sacombank có thể áp dụng điều 565 Bộ Luật Dân sự để buộc bên gửi phải thanh toán phần chi phí gửi phát sinh.
 
Ngoài ra, do chưa xác định khối tài sản này thuộc quyền sở hữu của ai nên khi giao toàn bộ cho cô L., sau này nếu tòa án ra bản án có hiệu lực pháp luật xác định có phần của ông P. hoặc những người khác trong gia tộc và cô L. làm thất thoát trong số tài sản sau khi được Sacombank giao lại thì thiệt hại này cũng có phần lỗi của Sacombank nên còn phải tính trách nhiệm bồi thường.
 
Như vậy, việc kiện Sacombank của ông P. là có cơ sở và có khả năng thắng kiện.

Theo Ph.Dũng
Người Lao động

Người đàn bà ngàn tỉ đi lên từ gian khó

Dù làm chủ khối tài sản khổng lồ nhưng bà T.K.P sống giản dị, ky cóp, ăn chay trường và hay làm từ thiện.
Rất nhiều nhà kho và sân bãi của bà T.K.P đang được cho thuê tại quận Tân Phú - TPHCM. 
Tìm đến căn nhà bà T.K.P (SN 1946, phường Hiệp Tân, quận Tân Phú - TPHCM) từng sinh sống, chúng tôi không khỏi bất ngờ khi dọc con đường trước căn biệt thự vườn có kiểu dáng cũ kỹ và phía đối diện khu vườn này là nhiều khu đất được xây nhà xưởng để cho thuê hoặc xây sân tennis, cầu lông… đều thuộc sở hữu của bà P.

Đi lên từ gian khó

Chúng tôi tìm gặp bà Đ., người từng theo bà T.K.P làm công cho lò bún hơn 30 năm, cũng là người gắn bó với bà P. lâu nhất so với những người làm công khác. Không vồn vã, với giọng đều đều, bà Đ. kể lại quá khứ của bà chủ T.K.P mà người dân nơi đây thường gọi là cô Năm.

“Năm 1978, cô Năm mở xưởng làm bún gạo khô mang nhãn hiệu Ông Thọ. Đây là nghề do cha mẹ cô truyền lại. Lúc đó, chị dâu cô Năm (quê ở Bến Tre) kêu tôi lên phụ việc. Tôi khăn gói lên TPHCM lúc hơn 15 tuổi và bắt đầu làm cho mẹ cô Năm, sau đó chuyển sang làm cho cô Năm đến năm 2004 thì cô Năm đóng cửa lò bún. Vợ chồng tôi chuyển sang bán trái cây, nước giải khát và vẫn được cho ở nhờ trong căn nhà nhỏ cất gần xưởng”.

Nói về lò bún, nơi khởi nghiệp của bà T.K.P, bà Đ. vẫn nhớ như in những ngày lao động vất vả của chủ và người làm công nơi đây. Bà Đ. nói lúc mới mở lò, làm bún rất cực, các công đoạn đều làm thủ công, không có máy sấy, phải phơi ngoài sân, bà P. mượn mấy miếng đất gần đó để phơi bún. Lò bún nhỏ, lợp bằng lá dừa, vỏn vẹn mấy chục mét vuông nhưng có mười mấy nhân công. Nhờ hàng bán rẻ nên đi được nhiều tỉnh.

Công việc ăn nên làm ra, sau này anh em bà P. cũng mở thêm lò bún. Bà P. làm ăn khấm khá, sống ky cóp, tiết kiệm, gom góp để dành tiền mua đất. Ban đầu mua một công, hai công rồi ba công… Cứ thế, đất bà mua được ngày càng nhiều, bà kinh doanh đất, từ miếng nhỏ sinh ra miếng lớn.

Thích làm việc thiện

Cũng theo bà Đ., khi lò bún đóng cửa, bà P. bắt đầu xây nhà xưởng cho thuê. Bà P. ăn ở hiền lành, sống giản dị. Bà ăn chay trường, rất kiêng khem, chỉ ăn rau, đậu, tương cà. Bà hay làm từ thiện và là mạnh thường quân lớn của tỉnh Tây Ninh (do mẹ bà quê ở Tây Ninh), bà lại theo đạo Cao Đài nên năm nào cũng gửi tiền về Tây Ninh làm từ thiện.

Ngoài tỉnh Tây Ninh, bà thường gửi tiền đến các tỉnh khác khi được kêu gọi hỗ trợ. “Ở đây, người ta biết đến cô Năm không chỉ bởi cô Năm ăn ở hiền lành, chất phác, sống khiêm tốn mà còn do cô tốt bụng, hay làm từ thiện” - bà Đ. kể lại.

Một số người hàng xóm của bà T.K.P khi được hỏi thăm cũng cho biết bà P. dù giàu có nhưng sống rất giản dị. Vì vậy khi bà mất, nhiều người rất thương tiếc. Trao đổi với chúng tôi, em gái bà P. nói những năm cuối đời, bà P. không kinh doanh, buôn bán gì mà chỉ dành thời gian đi chùa, làm phước, giúp đỡ người nghèo ở các vùng khó khăn. Lãnh đạo  phường nơi bà P. sinh sống cũng khẳng định bà thường hay ủng hộ quỹ dưỡng lão, quỹ vì người nghèo hay một số phong trào từ thiện mà phường phát động.

Riêng thông tin khối tài sản khổng lồ (khoảng 1.000 tỉ đồng) bà P. để lại, ông T.V.P (em trai bà P.) cho biết: “Sau khi báo đăng, gia đình có cuộc họp khẩn cấp bàn về những vấn đề liên quan. Theo đó, nếu cháu T.H.H.L (con nuôi bà P.) có ý định hiến tặng toàn bộ số tài sản cho quỹ từ thiện thì dòng tộc sẽ làm cam kết ủng hộ hết mình và không tranh chấp gì.

Ngược lại, gia đình sẽ tiếp tục làm rõ những vấn đề liên quan đồng thời sẽ nhờ tòa can thiệp. Trước tòa, chúng tôi sẽ chứng minh số bất động sản mà chị tôi đang đứng tên có phần hùn hạp của tất cả anh chị em và một phần tài sản không nhỏ của mẹ tôi”.
 

Rắc rối với khối tài sản khổng lồ

Liên quan đến khối tài sản trong két sắt được gửi tại Ngân hàng TMCP Sài Gòn Thương Tín (Sacombank), đến chiều 31/5, phía ngân hàng và khách hàng vẫn tiếp tục bàn bạc để đưa ra hướng xử lý. Trước đó, sau 3 giờ làm việc vào chiều 30/5, các bên vẫn không đạt được thỏa thuận. Như báo đã thông tin, sau khi bà P. mất, Văn phòng Thừa phát lại Bình Thạnh tiến hành lập vi bằng khối tài sản của bà P.

Sau đó, ông T.V.P (em trai bà P.) cùng người con nuôi là chị T.H.H.L thống nhất ký gửi tài sản trong két sắt tại Sacombank thời hạn đến cuối tháng 3/2012. Khi hết hạn ký gửi, chị L. muốn rút số tài sản này về nhưng ông P. lại không đồng ý vì ông cho rằng vụ việc đang còn tranh chấp, ông muốn gia hạn ký gửi để đợi hai người anh em ở Đức về giải quyết. Còn phía ngân hàng thì không muốn gia hạn.

Theo Thu Hồng - Phạm Dũng
Người Lao động

Làm sao lọt vào 'mắt xanh' nhà tuyển dụng?

Làm thế nào để lọt vào “mắt xanh” của nhà tuyển dụng? Đây có lẽ là câu hỏi mà tất cả những ai đang tìm việc đều quan tâm.
Nhà tuyển dụng ít quan tâm bạn là ai mà chỉ muốn biết bạn làm được gì cho họ 
Được đào tạo bài bản, sở hữu nhiều bằng cấp, chứng chỉ chuyên môn vậy nhưng không ít người vẫn gặp khó khăn trong khi tìm việc. Nếu bạn là một trong số đó thì sau đây là 3 nguyên tắc có thể giúp bạn xoay chuyển tình hình.

Làm thế nào để lọt vào “mắt xanh” của nhà tuyển dụng? Đây có lẽ là câu hỏi mà tất cả những ai đang tìm việc đều quan tâm. Một số người chọn cách học thêm thật nhiều lớp học về nghiệp vụ và các kỹ năng mềm để có thể có một bản lý lịch ấn tượng. Số khác tích cực đi làm ở nhiều công ty khác nhau với mức lương “bèo” hòng tích góp kinh nghiệm để có cơ hội chứng minh mình không non nớt.

Nhưng liệu đây có phải những biện pháp tốt nhất để tăng cơ hội có việc? Đó có phải là điều các nhà tuyển dụng mong chờ? Theo chuyên gia George Bradt, người từng có thời gian làm quản lý tại Unilever, Procter & Gamble, Coca-Cola và hiện là CEO của công ty tư vấn nhân lực Power Information Network thì đây không phải giải pháp.

Thay vào đó ông Bradt đề xuất 3 nguyên tắc rất ngắn gọn và thực tế trong bài viết trên tạp chí uy tín Forbes:

1. Tìm hiểu kỹ đối tượng

Theo George Bradt, trước tiên bạn cần hiểu rõ công ty, tổ chức hay những người bạn đang muốn đầu quân là ai. Cần phải đào đủ sâu để hiểu rõ họ: cách họ cư xử ra sao, ra quyết định như thế nào, mối quan hệ giữa những người trong cơ quan, cảm nhận của họ về công ty của mình, những nguyên tắc ứng xử trong công ty và môi trường làm việc. Tóm lại là văn hóa của doanh nghiệp. Điều này là rất quan trọng bởi văn hóa là lợi thế cạnh tranh thực sự và bền vững nhất.

2. Tìm hiểu vấn đề của nhà tuyển dụng

“Bạn là người thế nào không quan trọng. Không ai quan tâm tới chuyện đó. Họ cũng sẽ không quan tâm đến việc bạn từng làm gì”, ông Bradt viết. “Không ai nửa đêm bật dậy và quyết định sẽ tuyển dụng bạn vì một sự thôi thúc không rõ ràng. Vậy họ quan tâm đến gì? Họ chỉ quan tâm đến chính họ, đến những vấn đề chưa có lời giải”.

Từ quan điểm đó, Bradt khuyên bạn hãy tìm hiểu xem vấn đề của công ty bạn muốn vào làm việc là gì và cá nhân nào trong công ty đó phải “nhức đầu” vì những vấn đề này nhất. Nếu làm được vậy bạn đã đi được 2/3 chặng đường để có một công việc như ý.

3. Hãy chứng tỏ mình là giải pháp tốt nhất

Sau khi đã thấu hiếu về văn hóa của công ty, biết được những khó khăn họ đang đối mặt, bước cuối cùng bạn cần thực hiện đó là chứng tỏ mình là giải pháp tốt nhất. Hãy trình bày xem bạn có thể giải quyết vấn đề đó như thế nào để giúp nhà tuyển dụng hết “đau đầu”.

Hãy sẵn sàng để trả lời 3 câu hỏi then chốt và thực chất nhất trong mỗi cuộc phỏng vấn đó là: điểm mạnh của bạn là gì, vì sao bạn muốn vào làm tại đây và tại sao bạn là người phù hợp cho vị trí cần tuyển. Nhưng quan trọng nhất đó là hãy kể câu chuyện của bản thân theo cách có thể khiến nhà tuyển dụng tin rằng bạn chính là giải pháp cho vấn đề của họ.

Theo Thanh Tùng
Dân Trí/Forbes

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Plan Your Career Effectively

Career planning needs time and serious preparation as there are many important things to consider. How do you plan your career? What do you want to achieve in the next three or five years? Members of Anphabe.com had a discussion with Mr. Chris Harvey – CEO of VietnamWorks and Navigos Search to get best tips.

PLANNING & GOALS


The phrase “career planning” reminds me of something General Dwight D.Eisenhower said — “Plans are worthless, but planning very valuable!”
What Eisenhower meant was that even the best prepared plans cannot predict the future. Reality has a way of surprising us. But the act of planning, of thinking through what you want, is incredibly important. In my 20s I never in a million years planned to be CEO of a company in Vietnam. It just worked out that way.
If you’re deciding on a career for yourself, I suggest you start by looking inside yourself and at your history and seeing what excites you. We spend a lot of our time working. Life is very boring if you work at a job that you don’t enjoy, or that doesn’t stimulate you. So make some effort to discover what your passions are.
When you find what you enjoy, put your entire heart into it!

Career Planning
 
According to you, what is the most important one?

Goals are most important.
Imagine the life you want in one year or 3 years. Close your eyes and imagine you have what you want, right now. Describe that life — where you live, what job you have, how much money you make, everything. Imagine the steps that you took to get those things.
Now open your eyes and come back to the present. Write down your goals. Break the goals down into smaller goals that lead to the big goal. Then, underneath each smaller goal, list the actions you must take to achieve the smaller goals.
Then TAKE ACTION! Action is the biggest thing that separates successful people from unsuccessful people.

ACTION WITH YOUR PASSION



You’ve mentioned PASSION. It’s hard to identify a true passion with something we like. How to know what we’re really passionate about.

Your passions are already inside you. You just need to discover them.
One way to do that is to take a blank sheet of paper. Write down all your past jobs and activities. Think back to those times. Let your mind wander as you remember. Which activities gave you energy as you were doing them? Write down as many of those activities as you can, no matter how small. Look for patterns and themes. Those are clues to your passions.
I did this exercise many years ago. One activity I particularly enjoyed was volunteering to teach English and American citizenship to immigrants in Washington, DC after work one night each week. I remember that I’d usually be tired after a day of work. Sometimes I didn’t want to go teach. But as soon as I stepped into the classroom I felt amazing energy and excitement. The energy would stay with me for hours after class ended. It just made me feel good.
After doing the exercise, I realized that one of my passions is teaching and coaching people and watching them grow. My job as a manager of people gives me lots of opportunities to teach and develop others, which I love.
If you’re like me, you have multiple passions. After you discover your passions, try to find a job or career where you can use as many of your passions as possible.


 
It is said that we should do what we are passionate about, then money will come. But I do see many people follow their dreams, but can’t make a decent living with their passions.

If you can’t make a decent living with your passion, then you have no choice than to do some other work. But please do choose some other work that has at least SOME of your passion. You can still do your main passion on the side on your days off.
There are lots of stories of people who started with their passion on the side, then to their surprise it grew to a big business. You must take some risk in life to find your joy. Otherwise, what is the point in living?
As John Paul Jones (a famous person in American history) said: “It seems to be a law of nature, inflexible and inexorable, that those who will not risk cannot win”.

money or passion
 
How about choosing between money and passion?

I honestly don’t believe that you always have to choose between money and passion. I think you can have both. Passionate people love what they do, which makes them great at it (if they have some talent in that area as well).
Sometimes people will say that you *must* choose between money and passion if, say, your passion is to paint but no one will buy your paintings.
In this case there is no “correct” answer for this question. Everyone must answer it for themselves. It depends on your values or your circumstances in life. One way to clarify your answer might be “Can I imagine living like this the rest of my life?” If the answer is no, then you should change something.
I have a friend with a young family in Texas, USA. He’s an IT consultant making good money. But he hates his job. He hates the work. I’ve been encouraging him to work with his real passion, which is physical fitness and weight lifting. He is so passionate and knowledgeable in those areas. I think he would enjoy life more if he could bring his passions more into his life.

Your main focus should NOT be on money
 
The end in mind of many people when doing career planing would be: Being rich and have high position in a good company. How does this ultimate objective impact the way a person plan their career?

Ah, the age-old question — “What can I do to make a lot of money?” The easiest answer is “steal!”
Kidding aside, if you want to make a lot of money your main focus should not be on money. Yes – you heard me right. Your main focus should NOT be on money.
Money is important. I like money too. But focusing on money doesn’t make money come. You get paid a salary because you provide value to an employer (or provide value to customers if you own a business).
Instead of money, you should focus on how you can provide the most value to your employer or to your customers. If you provide a lot of value, they will be willing to pay you a lot of money in exchange for your value.
It’s important to choose a career or job that i) you enjoy doing, and ii) that you’re good at. Only if you’re passionate about your work and have a talent for it will you have the stamina and ability to do what it takes to create great value and get paid a high salary.
Also, I suggest you learn to negotiate your salary. Creating value is necessary, but it’s not enough. Knowing how to negotiate a salary will help you to capture more of the value you create. This article is one of the best I’ve ever read about salary negotiation: http://www.garyames.net
/5-artofnegoascandidate.htm

According to you, What should I do if the company cannot support my personal development plan?

It’s challenging to answer your question without more details. If you mean that the company does not have a career path for you, that’s ok. If you want to advance at that company, the way to do it is to take initiative and do jobs that you have not been asked to do. (Bosses love that!) Then, after you’ve been adding extra value and taking initiative, ask for a promotion or salary increase.
You might also ask your boss “How can I perform to make sure you get promoted?” I guarantee your boss will love that too. Then, when your boss is promoted, you get promoted to his job.
One thing that is VERY IMPORTANT in your career is your ability to ASK for what you want. Don’t ask, don’t get.

SUCCESSION PLANNING

Chris, do you think we can plan for an entrepreneur career? What should one do or learn to prepare for an entrepreneur career?
I think it’s tough to “plan” for an entrepreneur career. The only way you will really know if you want to be an entrepreneur is to try it. Entrepreneur life isn’t easy, and it isn’t for everyone.
On the other hand, entrepreneur life can have many rewards. The freedom to create is one of the biggest in my opinion.
My best advice to someone considering being an entrepreneur is to do it right away!


 
From an employer’s perspective, what do you think on the responsibility of employers about career development of their employees? How should they build the succession plan for the long – term development of the company?

I believe that employers have a responsibility to help their staff grow and develop. Note that I said “help.” Each person — not their employer — holds final responsibility for his or her own career development.
One of my main responsibilities as CEO is to help our people grow and develop their careers. I tell them this up front, and also tell them that in a few years they will be ready to move on to their next career step. that may be inside or outside the company.
People love it when you tell them that you want to help them grow. They love it even more when you take action!
I also have an idea for how long people will be in their jobs. When they’re ready to move on they tell me. They don’t hide it because I already created the expectation that they would move on to another company one day. I always try to structure teams so that when one person leaves another person can move up to take his or her place. People love it when they can advance. A company that promotes insiders before hiring outsiders is a company that wins greater loyalty from people.

Thank you for sharing with us!

QUẢN TRỊ ĐỘI NGŨ ĐA VĂN HÓA



Jacques  Ferrière - Ex-Chairman & CEO at Unilever Vietnam  

Làm thế nào để lãnh đạo một tập thể đa văn hóa?

Thành viên Mạng cộng đồng doanh nhân Anphabe.com trao đổi với ông Jacques Ferrière, nguyên Chủ tịch Unilever Việt Nam, từng điều hành tại Pháp, Úc, Bồ Đào Nha, Thổ Nhĩ Kì và khu vực Trung Á nhiều năm, để tìm hiểu thêm về vấn đề này.

Những sai lầm thường thấy khi quản trị đa văn hóa là gì thưa ông?


Sai lầm lớn nhất là suy diễn về một đất nước, con người và văn hóa dựa trên thiên kiến cá nhân mà không ý thức được rằng mình đang suy diễn. Tệ hơn, nghĩ rằng văn hóa quốc gia hoặc của doanh nghiệp mình là thượng đẳng và duy nhất để định hướng các hành động và giá trị ở nước sở tại. Sự tự kiêu và thiếu hiểu biết văn hóa địa phương có thể tạo ra những sai lầm nghiêm trọng khi bạn đến một quốc gia mới hay giới thiệu những thương hiệu mới.
 

Làm sao để xác định các mâu thuẫn trong đội ngũ là do khác biệt văn hóa hay tính cách?

Thường thì mâu thuẫn nội bộ là do kết quả công việc kém. Còn có những lý do khác như thiếu truyền thông, thiếu tôn trọng, thiếu trách nhiệm, thiếu cam kết hay lãnh đạo yếu… Khi đó sự thiếu nhạy cảm về văn hóa và chỉ số EQ (trí tuệ cảm xúc) thấp sẽ cộng hưởng và càng làm cho tình huống xấu đi.

Thử thách lớn nhất khi ông lãnh đạo một tập thể đa văn hóa là gì? 

Thử thách lớn nhất đối với tôi thực sự lại là ngôn ngữ. Mặc dù ngôn ngữ sử dụng phổ biến trong công ty là tiếng Anh nhưng liệu những từ ngữ giống nhau qua lăng kính của nhiều nền văn hóa khác nhau có thực sự cùng ý nghĩa? Những ngôn từ đó cũng có thể tác động đến cảm xúc theo cách rất khác nhau. Làm sao để xây dựng những “ngôn từ chung” cho tập thể, nhất là xoay quanh những hành động cụ thể,những quy ước chung về sự cam kết và trách nhiệm… Thử thách thường trực sẽ là :Ban lãnh đạo phải luôn đảm bảo mọi người đều có cùng cách hiểu và thực thi đúng chính sách và quy tắc ứng xử chung của công ty.

Những hoạt động nào có thể giúp gắn kết các thành viên đa văn hóa?

Nên tổ chức và tham gia vào các sự kiện văn hóa, xã hội phù hợp với văn hóa địa phương. Ngoài ra, cần tổ chức các hoạt động xây dựng đội nhóm, tập trung chủ yếu vào ban lãnh đạo hay thêm các cấp quản lý thấp hơn tùy quy mô công ty. Trong những bối cảnh thân mật, khác với môi trường làm việc hàng ngày, các thành viên sẽ kết dễ dàng kết nối, tìm hiểu và chấp nhận sự khác biệt văn hóa để từ đó hiểu và tin tưởng nhau hơn; gia tăng chất lượng truyền thông và cam kết làm việc về sau.

Nhân viên Việt Nam hay có thói quen xì xầm về mức lương, theo ông, làm sao để sửa đổi việc này?

Cá nhân tôi không ủng hộ việc tiết lộ mức lương thưởng cụ thể của bất cứ ai nhưng thực ra việc xầm xì về lương có ở mọi nơi. Để hạn chế, theo tôi, các công ty nên công khai chính sách lương thưởng. Ở những doanh nghiệp có cơ cấu chặt chẽ, thang lương thưởng không nên là cái gì đó bí mật và cũng không nên là yếu tố gây ngạc nhiên cho mọi người.


 
Chúng ta có thể quản lý đa văn hóa bằng các chính sách và quy định chung như thế nào?
 
Phải đảm bảo mọi người cùng hiểu các từ ngữ, khái niệm, chính sách và quy định chung của công ty như nhau. Đây là những điều cốt yếu để truyền tải các giá trị văn hóa mới của doanh nghiệp, giúp mọi người thấm nhuần những giá trị đó, dù họ thuộc nhiều nền văn hóa khác nhau. Có thể làm được điều này thông qua đối thoại, liên tục củng cố và lãnh đạo phải làm gương… Tôi tin tưởng rằng nghiêm túc thực thi các nguyên tắc và quy định, kèm theo thường xuyên đối thoại mang tính xây dựng sẽ có lợi cho tất cả mọi người trong tập thể.

Xin ông cho một người mới bắt đầu lãnh đạo một tập thể đa văn hóa một lời khuyên? 

Tìm hiểu văn hóa của các cá nhân qua lịch sử đất nước đó cũng như những quy ước chung, các giá trị và phong tục tập quán của nền văn hóa đó; quan trọng hơn là thấu hiểu các thông điệp ẩn sau những cử chỉ, hành vi, ứng xử của con người nơi đó! Rồi bạn sẽ thấy mình dần dần “thấm”, hiểu và chấp nhận những khác biệt văn hóa cũng như biết mình cần làm gì để cân bằng những khác biệt đó với các giá trị văn hóa doanh nghiệp – vốn không thể thỏa hiệp.

 Xin cảm ơn ông!

Chịu trách nhiệm cuộc đời mình

Đến và lưu lại TP.HCM trong hai ngày cuối năm 2011, tại buổi hội thảo “Nhân đôi hiệu năng công việc – Trở thành cá nhân và lãnh đạo kiệt xuất” do ITD Group và Anphabe.com tổ chức, diễn giả Brian Tracy đã dành cho doanh nhân Việt Nam những chia sẻ hết sức thiết thực. Trao đổi với Báo Doanh Nhân Sài Gòn, ông cho biết mình đặc biệt chú ý và cổ vũ thế hệ doanh nhân tương lai, những người mới khởi nghiệp.


Sự kiện: Nhân đôi hiệu năng công việc - Trở thành cá nhân và lãnh đạo kiệt xuất

Xuất phát bình đẳng

Bạn từ đâu đến không quan trọng. Vấn đề là bạn đang đi về đâu? Một cách bình đẳng, ai sinh ra cũng được ban tặng một món quà là thời gian.
Vì vậy, mỗi người nên coi mình là một thương gia, trao đổi thời gian để lấy những món hàng khác: tri thức, kinh nghiệm, kỹ năng, các mối quan hệ, các giá trị tích cực cho bản thân, gia đình và xã hội…
Thời gian sống của mỗi người chỉ có thể ngắn dần đi, tốt hơn hết chúng ta nên sử dụng “đồng vốn thời gian” theo cách thông minh nhất, khiến nó sinh lợi nhiều nhất và nhanh nhất.
Cũng như việc leo thang, tay trái và chân trái chính là kiến thức; tay phải và chân phải tượng trưng cho kỹ năng. Muốn leo lên từng bậc thang, người ta chỉ có thể làm lần lượt: tay trái và chân trái, rồi đến tay phải và chân phải, hoặc ngược lại.
Sự phát triển của bản thân mỗi người cũng thế, phải liên tục phát triển kỹ năng và kiến thức để bổ trợ cho hành trình vươn đến những nấc thang thành công.
Rất nhiều người cho rằng, không dễ để đến được với thành công, nhất là đối với những người trẻ, xuất phát điểm chỉ là những con số không: không kinh nghiệm, không người đỡ đầu, không vốn liếng…
Tuy nhiên, hệ quả này chỉ xảy đến với những người thiếu cam kết, thiếu kỷ luật hoặc tìm lý do, vin vào hoàn cảnh để khỏa lấp sự thiếu sót của bản thân…
Mạnh dạn hành động chính là điểm tạo nên sự khác biệt giữa người thành công và người không thành công. Khi mạnh dạn hành động, bạn được ít nhất ba điều:
  • Thứ nhất, nhận được phản hồi nhiều hơn, dù khen hay chê cũng đều rất đáng để bạn học tập và rút kinh nghiệm.
  • Thứ hai, bạn sẽ trở nên sáng tạo hơn nhờ các phản hồi nhiều chiều, bạn nhìn vấn đề theo nhiều góc độ hơn, kích thích bạn chủ động tìm nhiều giải pháp hơn.
  • Và cuối cùng, bạn sẽ tự tin hơn bởi khi có hành động, có trải nghiệm thất bại và thành công bạn mới càng có nhiều kinh nghiệm hơn trong cách giải quyết vấn đề.
  • Sự kiện: Nhân đôi hiệu năng công việc - Trở thành cá nhân và lãnh đạo kiệt xuất
     
    Có kế hoạch rõ ràng

    Ai cũng có mục tiêu cao nhất là làm sao để cân bằng giữa công việc và cuộc sống. Công việc đầu tiên trong đời tôi là rửa chén, sau đó được nâng cấp lên rửa xe, rồi lau sàn nhà. Đến khi có vợ, rồi có con, vợ phân công tôi… rửa bình sữa cho con vì cô ấy không muốn tôi bị lụt nghề (Cười).
    Vợ chồng tôi không bao giờ nghe radio khi đang ở trên xe, mà chỉ trò chuyện với nhau. Tôi vẫn nhớ các con tôi tâm sự rằng, tôi dành cho chúng nhiều thời gian hơn so với ba mẹ của các bạn đồng trang lứa ở nơi chúng tôi sống, dù tôi đi đây đó quanh năm suốt tháng.
    Như vậy, điểm mấu chốt ở đây là mỗi người nên có kế hoạch rõ ràng về thời gian dành cho công việc và thời gian dành cho gia đình. Có nhiều bậc phụ huynh tuy ở gần con nhưng thay vì nói chuyện với chúng, họ lại đọc báo, xem tivi, sử dụng máy vi tính…
    Như thế không phải là dành thời gian cho con đúng cách, bởi khi cha mẹ không dành đủ thời gian cho con cái, có khả năng chúng sẽ lớn lên với một tâm hồn “dễ vỡ”, mặc cảm vì thiếu thốn tình thương của cha mẹ.
    Cuộc sống này rất khắc nghiệt. Và nó sẽ luôn khắc nghiệt như vậy, bất kể với bạn hay với tôi. Điều quan trọng là một khi đã chấp nhận thực tế này, bạn sẽ thấy dễ sống hơn vì bạn không còn quá đau khổ bởi cảm giác thất vọng hay bất công.
    Chính bạn là người quyết định cuộc sống của mình. Bạn của ngày hôm nay là kết quả của sự chọn lựa của bạn ngày hôm qua. Bạn hoàn toàn tự do trong việc chọn lựa hành động hay không hành động, tốt hay xấu. Nếu bạn muốn tương lai của mình khác đi, hãy hành động ngay từ hôm nay!
    Điều quan trọng nhất là các bạn trẻ có thể học bất cứ thứ gì cần học để trở thành người bạn muốn trở thành và đạt được những thứ bạn muốn. Thực tế có rất ít rào cản và hầu hết rào cản đều xuất phát từ chính bản thân bạn chứ không phải từ bên ngoài.
    Thế giới ngày càng cạnh tranh hơn và đừng mong đợi ai đó chịu trách nhiệm về cuộc đời bạn. Hãy xác định rõ đâu là đam mê của bản thân, lên kế hoạch cuộc đời ngay hôm nay, với những mục tiêu cụ thể và thực tế; đặt mình ở trạng thái kỷ luật nghiêm ngặt, cam kết thực hiện cho đến khi nào đạt được mục tiêu!
    Một khi làm việc với sự quyết tâm và cam kết cao nhất, bạn sẽ sớm thành công và gia nhập đội ngũ 10% những người thành công nhất trong xã hội.


    Nguồn: Doanh Nhân Sài Gòn
    BRIAN TRACY (P.Q ghi)

    NGƯỜI LÃNH ĐẠO TRONG NHỮNG TÌNH HUỐNG KHÓ KHĂN


    “Khó khăn là cơ hội để bản lĩnh người lãnh đạo được thể hiện” – Henry Ford. Thành viên Mạng cộng đồng doanh nhân Anphabe.com giao lưu với chị Hà Thu Thanh – TGĐ Deloitte Việt Nam 

    Chị có bị áp lực tăng lương cho nhân viên theo mức lạm phát?

    Việc tăng lương thể hiện sự đánh giá đúng của lãnh đạo đối với nhân viên cũng như sự quan tâm tới đời sống của họ. Trong thời kỳ “bão giá”, lương tăng cũng cần chú ý đến yếu tố lạm phát. Tuy nhiên, tăng lương thường kỳ luôn tạo sức ép lớn đối với lãnh đạo; sức ép đó càng lớn hơn trong giai đoạn kinh tế phát triển chậm và bị ảnh hưởng bởi lạm phát cao. Vì vậy, tôi luôn chọn nguyên tắc tăng lương theo tốc độ tăng trưởng công ty và mức độ cống hiến của từng nhân viên. Điều này không những công bằng, tạo động lực cho nhân viên làm việc tích cực mà còn loại bỏ sức ép tăng lương theo mức lạm phát và duy trì sự bền vững của lương như một công cụ khuyến khích nhân viên phát triển.

    Một nhân viên giỏi đòi tăng lương, nếu không sẽ nghỉ việc, chị sẽ làm gì?

    Tôi chưa gặp tình huống này nhưng nếu có, tôi sẽ lắng nghe lý do đòi tăng lương của người đó và phân tích theo 2 hướng: Thứ nhất, nếu thực sự đánh giá của công ty chưa đúng thì phải điều chỉnh thu nhập của nhân viên kịp thời bằng tăng thưởng, chứ không tăng lương. Thứ hai, nếu mức lương cho vị trí đó thấp hơn thị trường thì cần xem xét điều chỉnh lương cho cả nhân viên đó và các nhân viên ở vị trí tương tự. Đừng bao giờ giải quyết từng trường hợp cụ thể mà phá vỡ tính đồng nhất của hệ thống giữa các vị trí và các phòng ban.

    Chị làm sao để đảm bảo sức khỏe với một khối lượng công việc khổng lồ?

    Sức khỏe có lẽ là điều quý nhất đối với mỗi người. Đối với một nhà lãnh đạo, càng có nhiều việc thì càng cần rèn luyện sức khỏe. Tôi nâng cao sức khỏe thể chất bằng cách tập Yoga buổi sáng và đi bộ buổi tối. Khi rèn luyện sức khỏe thể chất thì tinh thần cũng được thư giãn. Cho nên, tôi coi trọng sức khỏe tinh thần hơn. Tôi có 3 bí quyết nhỏ sau đây:
    1. Hãy phân quyền nhiều nhất có thể, dành thời gian giám sát, hỗ trợ hơn là cái gì cũng làm trực tiếp;
    2. Luôn chia sẻ;
    3. Làm việc theo nhóm để có nhiều ý tưởng tốt và thực hiện nhanh hơn.

    Khi tức giận chị phản ứng như thế nào?

    Thực sự tôi là người nóng và trực tính. Và tôi chọn cách “nói luôn tại chỗ” nếu cảm thấy điều gì sai trái. Tuy đôi khi không tránh khỏi làm tổn thương người khác nhưng tôi đã nói thì sẽ KHÔNG bao giờ nhắc lại. Nhìn một cách tích cực thì mọi người sẽ luôn đọc được suy nghĩ thật của tôi để chấn chỉnh và “sự tức giận của mình sẽ giúp tôi luyện bản lĩnh của người khác để đối diện với cái sai” (cười)

    Phụ nữ đôi khi khó “tâm phục” sếp nữ. Chị xử lý khó khăn kiểu này thế nào?

    Dù là phụ nữ hay nam giới, nếu sếp không giỏi thì nhân viên khó “tâm phục khẩu phục”. Sếp nữ đôi khi quá cảm tính mà cảm xúc khi quá mạnh hoặc quá yếu thì đều không tốt. Nhân viên nữ cũng thường hay cảm tính, lúc tích cực thì dễ đồng cảm nhưng khi tiêu cực lại dễ mâu thuẫn. Khi cảm nhận được nhân viên nữ đang cảm tính quá, tôi sẽ đổi phương cách để mình tỉnh táo và mạnh mẽ hơn.

    Nhân viên mắc sai lầm, chị sẽ làm gì?

    Khi xem xét một sai lầm, hãy tìm hiểu sai lầm đó là do cách thức, kiến thức hay ý thức. Sai lầm do cách thức làm việc chưa đúng hay do thiếu kiến thức thì có thể khắc phục được. Tôi sẽ tư vấn riêng cho nhân viên để điều chỉnh cách làm, bổ sung kiến thức cho công việc hiệu quả. Nhưng tôi sẽ nổi giận và không chấp nhận những sai lầm do ý thức trách nhiệm hay cam kết kém. Đây là những sai lầm “chết người”, đặc biệt trong lĩnh vực kế toán, kiểm toán, tư vấn. Đó là những sai lầm thường làm tôi nổi giận. (cười)

    Chị có từng thất bại?

    Trong quan điểm của tôi, không có con người thất bại mà chỉ có sự việc thất bại. Nhưng sự việc chỉ có thể coi là thất bại nếu sau khi diễn ra bất thành ý mà mình lại không rút ra được kinh nghiệm gì. Vì thế tôi nghĩ rằng mình may mắn khi chưa gặp sự việc thất bại. (cười)

    Cuối cùng, xin chị hãy cho các thành viên Mạng cộng đồng doanh nhân Anphabe một lời khuyên khi đối mặt những tình huống khó khăn?

    Công việc cũng như cuộc sống luôn có khó khăn. Cách nhìn nhận khó khăn mới là quan trọng. Tôi chỉ có một câu “Bình tĩnh mà sáng suốt” (triết học Mác – Lênin) hay “Tâm tĩnh thì trí sáng” (Đức Phật). Mỗi người nên tìm cách giải quyết khó khăn với việc giải tỏa tinh thần trước, coi những khó khăn, trắc trở là tất yếu trong cuộc sống. Và theo đó, cố gắng biến những khó khăn lớn thành khó khăn vừa, coi khó khăn vừa chỉ là chuyện bình thường thì mình sẽ luôn có thêm sức mạnh để vượt qua!